Tiếng Quốc lìa
quê
Đêm nghe tiếng
Quốc buồn xa xứ
Khắc khoải sầu đưa
lệ chứa chan
Nhớ Nước đau
lòng chân lữ thứ
Giữa đời bạc trắng
phủ màu tang
Vầng trăng tàn
khuyết mờ hoang lạnh
Nửa ánh sao băng
giăng cuối trời
Cài lên quê Mẹ hồn
cô quạnh
Dáng ngọc ngàn năm
kiếp đổi đời
Ôi ! Tiếng Quốc
từng đêm vọng mãi
Bơ vơ, u uất, tủi
thương đau
Nước Non khâm liệm
mồ kinh hãi
Quốc lạc, nhà
tan vay trả nhau
Lìa quê mộng biệt
hoài hương tận
Chôn đáy mồ câm
tử đỉnh sầu
Ân oán lưu linh
bờ tuyệt hận
Tiếng Quốc não
nùng lệ bể dâu !
Vivi
Norway
23.10/2010

No comments:
Post a Comment