CHIỀU HẠ DRAMMEN
Nước non Non nước rũ hề
Nước đi đi mãi không về cùng Non!
Chiều nắng hạ buồn rơi kẽ
lá
Bước lìa quê lưu lạc phương xa
Phố Drammen chiều về chậm quá
Bỗng thèm hoa phượng thuở quê nhà
Phố rợp người, kẻ qua người
lại
Ta đứng đây như gã hoang khờ
Nhìn mây trắng cuối trời quằn quại
Nghe trường xưa gợn khúc ve hờn
Qui Nhơn ơi ! Bao năm lưu
lạc
Trăng có còn treo mộ thơ Hàn
Hay buông rũ như vành tang bạc
Trải hồn đau duyên nợ phũ phàng
Chiều hôm nay bên trời viễn
xứ
Nhặt nắng vàng gợi nhớ hương xưa
Cổng trường, cánh đồng quê thôn nữ
Nhớ quá ngàn thương vuốt lệ thừa
Ôi! Tình quê Mẹ, hoang mắt
dại
Ngửa tay khất thực nụ tình thương
Xin giọt lệ tình vương đọng lại
Cho quê hương Mẹ cạn thê lương !
Trương Hiếu
Norway 13.6/2026
Nước đi đi mãi không về cùng Non!
Bước lìa quê lưu lạc phương xa
Phố Drammen chiều về chậm quá
Bỗng thèm hoa phượng thuở quê nhà
Ta đứng đây như gã hoang khờ
Nhìn mây trắng cuối trời quằn quại
Nghe trường xưa gợn khúc ve hờn
Trăng có còn treo mộ thơ Hàn
Hay buông rũ như vành tang bạc
Trải hồn đau duyên nợ phũ phàng
Nhặt nắng vàng gợi nhớ hương xưa
Cổng trường, cánh đồng quê thôn nữ
Nhớ quá ngàn thương vuốt lệ thừa
Ngửa tay khất thực nụ tình thương
Xin giọt lệ tình vương đọng lại
Cho quê hương Mẹ cạn thê lương !
Norway 13.6/2026

No comments:
Post a Comment