Mẹ Việt bên bờ biển lạnh
Quê hương tôi nghiêng mình
trông ra biển
Sóng vỗ u buồn như mẹ ru con
Tiếng thét đau thương bên bờ hải lý
Mẹ nuốt nghẹn ngào ngấn lệ đồi non
Mỗi độ xuân sang biển gào quằn quại
Hạt sương đọng hờn cô quạnh trời xuân
Con sóng mờ xa rì rào đuổi gió
Mẹ vu vơ hoang dại ngóng con về
Năm tháng mây hàn lạnh
bờ biển vắng
Sóng bạc đầu trổi nhạc khúc tang thương
Thấp
thoáng mờ xa con thuyền chao ngã
Mẹ ngóng trời cao đốt nén nhang hương
Mẹ
đến thăm con bên bờ biển lạnh
Bóng mây tình u uất mạch tim đau
Gờn gợn bóng con cuối trời cô quạnh
Mẹ ngậm hờn thầm lặng ủ ngàn sau
Quê hương tôi đổi
đời từ thuở ấy
Biển khóc theo nhịp thở vạn lời than
Đàn con yêu lênh đênh đầu
sóng gió
Mẹ Việt Nam nát lệ buổi xuân tang !
Vivi
Norway 10.11.2006

No comments:
Post a Comment